Đăng bởi Để lại phản hồi

“Làm điều mình thích: cái bẫy của bất hạnh”, quan điểm gây bão của tu nghiệp sinh Israel và cách giáo dục khác lạ của người Do Thái

Có lẽ câu nói “hãy làm điều mình thích” là không phù hợp với giới trẻ, những người thậm chí không biết mình thích gì. Và khi không biết mình thích gì, người ta dễ dàng sa ngã vào các hoạt động giải trí vì chúng luôn đem lại một cảm giác dễ chịu cho cơ thể và hệ thần kinh…

 

"Làm điều mình thích: cái bẫy của bất hạnh", quan điểm gây bão của tu nghiệp sinh Israel và cách giáo dục khác lạ của người Do Thái

 

Làm điều mình thích dường như là đích đến của không ít người. Tuy nhiên, quan điểm của Trương Nguyễn Đức Minh, cựu sinh viên Đại học Ngoại thương TP.HCM, hiện tại đang thực tập nông nghiệp và làm việc ở Israel, lại khác hẳn. Anh cho rằng làm điều mình thích đôi khi chính là rào cản cho sự nghiệp của bản thân bởi mình chỉ quen làm một thứ mà không biết làm những việc khác và không dám thử sức ở những lĩnh vực khác.

Đi ngược với quan điểm “một nghề cho chín còn hơn chín nghề”, Đức Minh thậm chí còn lấy ví dụ về người thầy Do Thái của mình để chứng minh quan điểm của mình. Sau cùng, anh cũng rút ra được bài học từ nơi mình đang sinh sống và làm việc: “Người Do Thái họ dạy con cháu họ, làm điều mình thích là tốt, nhưng phải thực tế và khách quan, biết năng lực của mình tới đâu, việc ưa thích đó dùng để mưu sinh luôn, chuyên nghiệp luôn hay chỉ là nghề tay trái để giải trí.”

Làm điều mình thích: cái bẫy của bất hạnh, quan điểm gây bão của tu nghiệp sinh Israel và cách giáo dục khác lạ của người Do Thái - Ảnh 1.

Chân dung anh Trương Nguyễn Đức Minh.

1. Mình có một đứa em họ bằng tuổi mình. Ngày còn nhỏ, ai trong nhà cũng tin tưởng rằng khi lớn lên nó sẽ thành công. Nó có năng khiếu với mỹ thuật, đã có thể vẽ được những bức tranh rất có hồn từ khi mới mẫu giáo. Rồi khi lớn lên, cả dòng họ đều khuyến khích động viên cho nó đi học vẽ. Bố mẹ nó cũng không tiếc tiền mua Macbook, cọ vẽ từ nước ngoài về cho nó. Nhưng cô chú lại nhầm ở một điểm, đó là vì coi nó là nghệ sĩ mà rất dễ dãi với nó, cũng chỉ vì một lời khuyên đâu đó trên mạng hay ngoài xã hội mà ai trong thập kỷ gần đây cũng đã từng nghe qua: hãy để con làm điều mình thích.

Hậu quả là nó trở nên cực kỳ lười biếng. Là con trai, lại sẵn máu nghệ sĩ, nên nó chẳng động tay chân vào việc gì trong nhà. Đã vậy, mới lớp 11 đã đòi bỏ học vì buồn chán do chia tay với bạn gái. Ai nói gì nặng lời là nó giận dỗi trốn trong phòng cả ngày. Những tác phẩm của nó thì ngày càng ít đi, mà hút thuốc, chơi game, trốn học thì ngày càng nặng. Nhìn nó như một cái cây dần héo úa cuối thu, dù chỉ mới hai mấy tuổi. Mà đâu phải ai ghét bỏ gì nó, mọi người đều lựa lời nhẹ nhàng, yêu thương để nói, khuyên nhủ và tạo điều kiện, chỉ có điều chưa từng ai khuyên nó câu này: sống ở đời không thể chỉ làm điều mình thích mà phải làm điều có ý nghĩa.

2. “Mục đích lớn nhất của những người chọn tự kinh doanh thay vì đi làm thuê là gì?”, thầy Do Thái Boaz Dreyer hỏi cả lớp. Có người trả lời là nhiều tiền, có người nói là được làm sếp. Và quan trọng nhất, người ta chọn tự kinh doanh là vì để đạt được tự do. Tự do thời gian để không phải nghe lời người khác sai bảo, tự do tài chính để không phải đuổi theo đồng lương không bao giờ đủ như con lừa chạy theo miếng cà rốt treo trước mũi, tự do tinh thần để được chọn sản phẩm, dịch vụ nào mình thực sự tin để cung cấp cho thị trường. Nhưng rồi thầy Boaz nói, khởi nghiệp không phải là tự do, chỉ có khởi nghiệp thành công mới là tự do. Còn bắt đầu khởi nghiệp, trong quá trình khởi nghiệp, thì người chủ là cô dâu trăm họ đúng nghĩa đen.

Trong ngành rượu vang của thầy, và trong các ngành thực phẩm thủ công nói chung, có rất nhiều người vào nghề với lời khẳng định chắc nịch: đây là nghề tôi thích. Họ sẵn sàng từ bỏ công việc lương cao ở các thành phố, tham gia các lớp học làm rượu vang, tình nguyện ở các nông trại xa xôi dọc biên giới, và vay tiền ngân hàng để tự mở nông trại trồng nho. Nhưng trong ngành này, những người bỏ cuộc sớm nhất cũng chính là những người tỏ ra đam mê nhất. Những người chỉ chạy theo những điều mình thích thì sẽ chạy ra xa những gì họ không thích, dù đa phần đó lại là những điều quan trọng nhất. Rượu vang không chỉ là nho và rượu, mà còn là phân compost, dọn cỏ, cây bị bệnh và chết, xử lý hàng đống nho phế thải hôi thối, xử lý một tá đơn huỷ hàng, và nhận những lời phê bình nghiêm khắc từ thị trường.

Làm điều mình thích: cái bẫy của bất hạnh, quan điểm gây bão của tu nghiệp sinh Israel và cách giáo dục khác lạ của người Do Thái - Ảnh 2.

3. Khi chúng ta làm điều mình thích, một loại hooc-môn được tiết ra, đó là andrenaline. Andrenaline giúp thần kinh tỉnh táo và sáng tạo hơn bình thường. Không thể phủ nhận những người làm việc vì đam mê, khi họ đang có hứng, sẽ làm rất tốt, rất sáng tạo. Một tiền đạo ghi bàn đều đặn là một tiền đạo giỏi, nhưng một tiền đạo ghi 3 bàn trong một trận cầu đinh là một tiền đạo gây tiếng vang. Nhưng còn những tiền đạo ghi 3 bàn trong nhiều trận cầu đinh, ghi liên tiếp các bàn thắng quan trọng trong cả thập kỷ liền thì sao? Họ làm việc vì đam mê hay làm việc vì trách nhiệm?

Hãy xét đến trường hợp đó, vì những người như vậy tồn tại bằng xương bằng thịt trong mọi ngành nghề trong cuộc sống này. Một cầu thủ từng kể về Ronaldo như sau: anh ấy ngâm mình trong bồn nước đá để luyện cơ sau mỗi trận đấu, bạn biết đấy, trong một đêm mùa thu 4 độ C, và với cô người yêu nóng bỏng đang ngóng trông ở nhà. Và về Thomas Edison, nhà phát minh vĩ đại, các nhân viên của ông ấy hồi tưởng lại, “Ông ấy bước vào căn lab trên đồi Menlo Park và dường như biến thành một con người khác, không một phút nào trừ những phút nghỉ ngơi cần thiết đối với một con người sinh học mà ông ấy không làm việc, mỗi ngày, 5 ngày một tuần, và thậm chí là cả buổi sáng ngày thứ bảy, lúc đó ông ấy đã là một triệu phú đô la rất giàu có và chẳng ai bắt buộc ông ấy phải làm việc nhiều như vậy.”

Có lẽ câu nói “hãy làm điều mình thích” là không phù hợp với giới trẻ, những người thậm chí không biết mình thích gì. Và khi không biết mình thích gì, người ta dễ dàng sa ngã vào các hoạt động giải trí vì chúng luôn đem lại một cảm giác dễ chịu cho cơ thể và hệ thần kinh. Thay vì chủ động tạo ra niềm vui, chúng ta lại lang thang từ bối cảnh này sang bối cảnh khác để tìm kiếm niềm vui, mà không biết rằng, niềm vui ấy ngắn ngủi và hời hợt, để rồi đọng lại là sự trống rỗng trong lòng sau mỗi cuộc truy hoan. Để cho cảm xúc lên xuống một cách bị động theo hoàn cảnh bên ngoài là biểu hiện của người chưa trưởng thành.

Có thể bạn sẽ nói, những người duy trì được đam mê trong những công việc quan trọng là những người hạnh phúc nhất, và họ chỉ có ăn hên nên mới tìm được công việc như thế. Ý đầu thì đúng, nhưng ý sau thì không hẳn đâu. Họ duy trì được đam mê trong công việc bởi vì họ hiểu rõ sở trường, biết phân tích các yếu tố công việc sẽ ưu tiên các sở trường ấy, kết hợp với khả năng đàm phán để phân chia công việc hiệu quả. Và chấp nhận đàm phán có nghĩa là, bạn phải chấp nhận nhượng bộ một số điều kiện, bạn vẫn phải làm một số điều mà bạn không hề thích.

Làm điều mình thích nhưng phải phù hợp với năng lực, tức có chút năng khiếu. Thích hát, quyết theo nghiệp cầm ca mà chất giọng chỉ vừa đủ hát karaoke cho bạn bè khen, thì có làm mãi cũng không kiếm tiền được. Rồi đến lúc sẽ bức bí kế sinh nhai, đâm ra oán hận cả vũ trụ, hoặc tiêu cực là ghét người thành công. Người Do Thái họ dạy con cháu họ, làm điều mình thích là tốt, nhưng phải thực tế và khách quan, biết năng lực của mình tới đâu, việc ưa thích đó dùng để mưu sinh luôn, chuyên nghiệp luôn hay chỉ là nghề tay trái để giải trí.

Cách huỷ hoại một đứa trẻ nhanh nhất là để chúng làm những gì chúng thích (ngạn ngữ Hy Lạp). Bạn có đồng ý quan điểm này không?

Đăng bởi Để lại phản hồi

Người tài: Chia mục tiêu theo tuần, tháng bắt đầu từ những thói quen đơn giản như dậy sớm, đọc sách, tập thể dục, thiền…

Không có công việc nào ngày nào cũng đem lại hạnh phúc, nhưng chí ít bạn sẽ vui hơn nếu làm được công việc đúng và phù hợp với những yêu cầu của bản thân. Những yêu cầu ấy là gì?

1. Tìm công việc phù hợp 

Nhiều bạn tìm đến mình với mong muốn “tìm được một công việc phù hợp”? Mình đều phải làm rõ rằng “phù hợp ở đây là phù hợp cái gì”?

Nếu là phù hợp với tính cách, kỹ năng bạn đang có – bạn cần xác định rõ xem mình đang có tính cách và kỹ năng như thế nào?. Đôi khi vì đi làm ở một môi trường quá lâu mà bạn đã quên mất tính cách phù hợp thực sự của mình là như thế nào. Ví dụ, mình biết những bà mẹ trẻ tính cách phóng khoáng, thích tự do, yêu nghệ thuật – tuy nhiên nhiều năm làm văn phòng cùng với việc chăm con đã biến họ trở thành một người kỷ luật, truyền thống, thích ổn định – cho đến một ngày họ thấy sự mâu thuẫn trong bản thân.

Có người thì quan trọng hơn sự phù hợp về những thứ khác như mức lương, con người làm cùng, giá trị công việc đem lại.

Có người sẽ hạnh phúc nếu công việc đó phù hợp với tính cách và năng lực tự nhiên, có người quan trọng mức lương, có người quan trọng giá trị, người thì quan trọng người làm việc cùng…

Không có công việc nào ngày nào cũng đem lại hạnh phúc, nhưng chí ít bạn sẽ vui hơn nếu làm được công việc đúng và phù hợp với những yêu cầu của bản thân. Vậy trước tiên, hãy làm rõ yêu cầu của bản thân trước nhé.

Người tài: Chia mục tiêu theo tuần, tháng bắt đầu từ những thói quen đơn giản như dậy sớm, đọc sách, tập thể dục, thiền...  - Ảnh 1.

2. Công việc giúp đạt được những thứ bên ngoài

Có thể bạn phải làm một công việc không đúng sở thích, đam mê – nhưng công việc đó lại giúp bạn thỏa mãn những yếu tố về cuộc sống ngoài giờ, thì bạn vẫn có thể vui trong công việc đó.

Ví dụ, mình đam mê giáo dục và hướng nghiệp. Tuy nhiên có lần mình làm cho một công ty bất động sản – không phải lĩnh vực mình mê, nhưng công việc đó cho mình mức lương cao (để đi du lịch) và có thời gian linh hoạt (để làm việc cá nhân), nên mình vẫn vui trong công việc đó.

Vậy thì một cách nữa để vui khi đi làm mà chưa có cơ hội làm được những công việc đúng đam mê sở thích đó là hãy vẽ rõ hình ảnh về cuộc sống bạn muốn khi không đi làm. Bạn có muốn buổi tối và cuối tuần dành cho bạn bè và người thân? Bạn có mỗi mỗi tháng đi du lịch một lần? Bạn có muốn một lịch trình cố định để có thể dành thời gian cho con mỗi tối?

Một bức tranh rõ ràng thì kể cả không làm đúng đam mê chăng nữa, bạn vẫn có tiêu chí để chọn một công việc tốt hơn.

3. Có kế hoạch cho sự phát triển 

Bạn sẽ vui nếu bạn: kiểm soát được đời mình; thấy bản thân có sự tiến bộ và phát triển. Bạn có thể làm được hai điều này thông qua việc lập kế hoạch phát triển sự nghiệp và phát triển bản thân.

Ví dụ trong công việc, dù đó là việc thích hay không thích, bạn hãy thử vạch ra kế hoạch 1 tháng – 3 tháng – 6 tháng xem mình muốn đạt được gì hay muốn học thêm được kỹ năng nào.

Trong cuộc sống cá nhân, mình thường xuyên có những mục tiêu theo tuần/tháng cho những thói quen đơn giản như dậy sớm, đọc sách, tập thể dục, thiền. Thói quen nào cũng được, bạn chẳng cần phải giống mình, nhưng có một thứ để theo đuổi bạn sẽ vui hơn.

Hãy để bản thân được tự quyết định mình theo đuổi cái gì, nếu không bạn sẽ để cho sếp giao việc theo đuổi gì cho bạn hoài đấy.

Người tài: Chia mục tiêu theo tuần, tháng bắt đầu từ những thói quen đơn giản như dậy sớm, đọc sách, tập thể dục, thiền...  - Ảnh 2.

4. Hóng hớt ở công ty 

Bạn có thừa nhận là, đi làm mà thông tin mù mờ rất là khó chịu không? Ví dụ có chuyện gì đó ai cũng biết mà mình không biết. Hoặc chuyện gì đó mù mờ mỗi người hiểu một kiểu. Chính sự mù mờ này rất dễ làm bạn tụt hứng khi đi làm, vậy nên phải tìm cách cho bớt bù mờ.

Đừng ngồi chờ ai đó giúp bạn chuyện này, phải chủ động lên. Ví dụ, mình làm công ty nhỏ thì mình có hẹn đồng nghiệp 2-3 tuần một lần gặp gỡ 1-1 để cập nhật thông tin hoặc chia sẻ những câu hỏi có ý nghĩa. Với công ty to hơn không gặp được tất cả mọi người, mình sẽ ưu tiên gặp sếp.

Đến đây bạn có thể suy nghĩ rằng mọi người trong chỗ mình làm không có văn hóa như thế, ở nơi bạn làm mọi người ít giao tiếp lắm. Tuy nhiên, chuyện người khác hãy để người khác lo. Quan trọng là ở bạn, bạn phải chủ động trước đi đã.

5. Xin góp ý thường xuyên  

Nhận góp ý của sếp và đồng nghiệp cũng là một cách để làm mình vui khi đi làm. Góp ý thì có cái tốt cái chưa tốt, nhưng nhận góp ý là một cách để mình biết bản thân có giá trị, biết mình cần cải thiện chỗ nào hay có đang gây hiểu nhầm gì với ai không.

Những công ty to thì thường có đánh giá định kỳ thường xuyên, công ty nhỏ thì ít hơn. Tuy nhiên mình thấy rằng nhiều nơi vẫn làm việc này khá máy móc, mọi người không cởi mở với nhau. Có thể mọi người sợ nếu mình cho góp ý thành thật thì sẽ gây sứt mẻ tình cảm.

Giống như ở trên, bạn phải chủ động trước. Hãy làm một bài khảo sát về những đối tượng đa dạng như sếp, đồng nghiệp, khách hàng xem họ đánh giá sao về năng lực làm việc của bạn, có góp ý gì không – và cứ chia sẻ thành thật rằng bạn không ngại đánh giá xấu, vì như vậy sẽ giúp bạn trở nên tốt hơn – bạn cũng không để bụng cá nhân.

Đăng bởi Để lại phản hồi

Người lựa đúng công việc, có muốn nghèo cũng chẳng được: Ngoài lao động thể lực, lao động trí óc, còn có loại nữa gọi là “lao động rủi ro”

Muốn phán đoán xem mình thích hợp với kiểu công việc này, bạn cần phải hiểu rõ tính chất nghề nghiệp của mỗi nghề. Ở nơi làm việc, những người có thể đi được xa, là những người có thể kết hợp được cả lao động thể lực, lao động trí óc, lao động cảm xúc và lao động rủi ro một cách nhuần nhuyễn rồi cho ra những hiệu quả bất ngờ.

Người lựa đúng công việc, có muốn nghèo cũng chẳng được: Ngoài lao động thể lực, lao động trí óc, còn có loại nữa gọi là

01

Vài ngày trước, cô em gái vừa mới tốt nghiệp đại học, gọi điện thoại tới trút bầu tâm sự với tôi.

Em ấy nói cuộc sống thật không công bằng, bản thân em ấy đang vô cùng chăm chỉ, tận tâm với công việc tài chính trong một công ty Internet, mỗi ngày mất gần 2 tiếng đồng hồ cho việc đi lại tới công ty, không dám đi muộn đã đành, lại còn thường xuyên phải thức khuya tăng ca.

Nhưng giám đốc bộ phận lại thường xuyên buổi trưa mới tới công ty, lãnh đạo lại càng nhàn rỗi hơn, thậm chí có những đợt suốt 1 tuần liền không hề lộ mặt ở công ty.

Em ấy nói như vậy là không công bằng, vì sao nhân viên thì phải đúng giờ điểm danh có mặt, còn lãnh đạo lại được đi làm tự do như vậy?

Lúc mới đi làm, thực ra tôi cũng đã từng nghĩ như em ấy.

Rõ ràng là cùng vất vả như nhau, nhưng người khác không những kiếm được nhiều hơn, mà lại còn chỉ cần “nằm” mà kiếm tiền.

Nhưng, cùng với sự già dặn theo năm tháng, tôi dần dần hiểu ra:

Lãnh đạo hay ông chủ, trông thì có vẻ nhàn rỗi cả ngày, nhưng thực ra, họ lại là người gánh vác trách nhiệm lớn lao hơn cả.

Người lựa đúng công việc, có muốn nghèo cũng chẳng được: Ngoài lao động thể lực, lao động trí óc, còn có loại nữa gọi là lao động rủi ro  - Ảnh 1.

02

Có một tác giả từng kể một câu chuyện như này:

Có một lần, anh ấy đi ngang qua một cửa hàng quần áo, trông thấy một người đang ngồi trước cửa hàng, nhàn rỗi ngả lưng ra chiếc ghế dựa phơi nắng.

Hỏi ra mới biết, thì ra người đàn ông “rảnh rỗi” này chính là chủ cửa hàng quần áo ấy.

Còn ở trong cửa hàng bận ra bận vào lại là người vợ và hai cô con gái.

Tác giả kia rất ngưỡng mộ, nói: “Anh à, anh có phúc thật đấy, vợ con đều biết việc thế kia, anh chẳng cần làm gì, chỉ cầ ở đây phơi nắng hưởng phúc thôi nhỉ”.

Người đàn ông nghe xong lắc lắc đầu cười mỉm:

“Anh cho rằng tôi không phải là gì ư? Không. Thực ra, tôi làm một công việc hết sức quan trọng.”

Tác giả kia kinh ngạc hỏi: “Việc gì?”

Người đàn ông lúc này nghiêm túc nói: “Tôi gánh vác rủi ro”.

Câu trả lời nghe có vẻ buồn cười, nhưng nghĩ cho kĩ thì thực ra cũng có vài phần đạo lý.

Dù chỉ là một cửa hàng quần áo nhỏ, nhưng mở ở đâu, trang trí ra sao, bán đồ như nào, bày biện kiểu gì, quản lý như nào, lấy hàng ở đâu… nghĩ thôi đã đủ thấy đau đầu.

Tất cả những thứ này đều là lựa chọn, chỉ cần đưa ra lựa chọn rồi, thì nhất định phải chịu trách nhiệm với những rủi ro tương ứng có thể xảy ra.

Vì vậy, trong mắt người qua đường, ông chủ chỉ là đang phơi nắng.

Nhưng trong lòng của ông chủ lại biết cửa hàng vận hành, làm ăn buôn bán ra sao, tất cả đều là kết quả của cả quá trình lựa chọn của mình.

Vì vậy, ngoài cái gọi là “lao động thể lực” và “lao động trí óc” ra, thì vẫn còn một loại nữa được gọi là “lao động rủi ro”.

Người lựa đúng công việc, có muốn nghèo cũng chẳng được: Ngoài lao động thể lực, lao động trí óc, còn có loại nữa gọi là lao động rủi ro  - Ảnh 2.

03

Có một người bạn làm bên mảng chăm sóc khách hàng hay phàn nàn với tôi rằng khách hàng rất khó để “hầu hạ”.

Công việc của cô ấy rất đơn giản, nhận điện thoại mỗi ngày, mặc dù về cơ bản là chỉ cần làm theo “kịch bản”, cứ theo quy trình tiêu chuẩn mà công ty đề ra là được, nhưng khoảnh khắc nhấc điện thoại lên, những lời phàn nàn tới từ phía khách hàng, vẫn khiến cảm xúc của cô ấy “chịu gánh nặng”.

Rất nhiều người cho rằng công việc chăm sóc khách hàng kiểu này chỉ đơn giản là nhấc điện thoại lên, trả lời thắc mắc từ khách hàng.

Thực ra, cái khó của công việc này nằm ở chỗ, bạn luôn phải giữ thái độ hòa nhã, tươi cười, xởi lởi, chấp nhận những lời nói thậm chí có phần nặng lời từ phía người khác với một thái độ khiêm tốn tối đa.

Cũng giống như câu hỏi kinh điển rằng: Ngày nào đi làm cũng chỉ có việc ngồi, vì sao vẫn mệt mỏi như vậy?

Bởi lẽ ngoài “lao động thể lực” và “lao động trí óc” ra, cũng còn có một hình thức lao động khác thậm chí còn tiêu hao nhiều năng lượng hơn đó là “lao động cảm xúc”.

Chẳng hạn:

Các tiếp viên hàng không phải bỏ ra “lao động cảm xúc nhiệt tình”.

Các hộ sĩ phải bỏ ra “lao động cảm xúc quan tâm, chu đáo”.

Các bác sĩ phải bỏ ra “lao động cảm xúc bình tĩnh, quyết đoán”.

Vì vậy, muốn phán đoán xem mình thích hợp với kiểu công việc này, bạn cần phải hiểu rõ tính chất nghề nghiệp của mỗi nghề.

Người lựa đúng công việc, có muốn nghèo cũng chẳng được: Ngoài lao động thể lực, lao động trí óc, còn có loại nữa gọi là lao động rủi ro  - Ảnh 3.

04

Ở nơi làm việc, những người có thể đi được xa, là những người có thể kết hợp được cả lao động thể lực, lao động trí óc, lao động cảm xúc và lao động rủi ro một cách nhuần nhuyễn rồi cho ra những hiệu quả bất ngờ.

Chẳng hạn, là một người lao động trí óc, muốn trở thành chuyên gia trong ngành, quả thực rất khó.

Nhưng, nếu bạn biết cách vận dụng những ưu thế về mặt lao động cảm xúc trên nền tảng sẵn có của lao động trí óc, vậy thì, cùng là một nhân viên kĩ thuật, bạn sẽ là người duy nhất có được sự nhẫn nại, có thể ngồi lại nói chuyện, trao đổi một cách hòa hoãn nhất với đối phương, khiến họ hiểu và đồng cảm với mình.

Kiểu nhân viên kỹ thuật vừa am hiểu công nghệ, lại vừa có thể giao tiếp với khách hàng trôi chảy sẽ có giá trị hơn nhiều so với những kỹ sư bình thường.

Hay chẳng hạn, một người có cảm xúc ổn định, chịu được áp lực lớn, có thể bình tĩnh và quyết đoán trước những vấn đề nan giải, sẽ rất thích hợp với những công việc liên quan tới lao động cảm xúc hay lao động rủi ro.

Một người, muốn tỏa sáng nơi làm việc, chỉ có thể phát huy sở trường của mình.

Nếu bạn làm một công việc nào đó không đúng sở trường của mình, vậy thì e là thế mạnh của bạn sẽ mãi bị chôn vùi, ngày bạn tỏa sáng e cũng sẽ rất xa.

Ở nơi làm việc, có những người có tính mục tiêu mạnh, làm việc cho ra hiệu quả cao, tỷ lệ thành công lớn, đó là bởi vì họ tìm ra được ưu thế nơi việc làm của mình, đồng thời cho ra những hành động cụ thể và thực tế.

Cũng giống như một tác gia từng nói: Đời người tồn tại vô vàn những khả năng và cơ hội, quan trọng là chúng ta có sẵn sàng nắm bắt khi nó xảy đến hay không mà thôi.

Hi vọng mỗi một người đều có thể tự đưa ra được những đánh giá hợp lý về chính bản thân mình, lựa chọn cho mình một phương hướng phù hợp, rồi chuyên tâm nỗ lực đến cùng.

Đăng bởi Để lại phản hồi

Không sở hữu 3 phương diện năng lực này, cả đời đừng hòng mong lương cao

Bởi lẽ xã hội chính là một hệ sinh thái mà ở đó kẻ mạnh ăn kẻ yếu, nếu đã không thể trở thành người đặt ra quy tắc trò chơi, vậy thì bạn phải học cách thích ứng với trào lưu. Bất kể bạn ở đâu, làm ngành nghề nào, chỉ cần bạn muốn lương cao, hãy trang bị cho mình 3 năng lực này.

Không sở hữu 3 phương diện năng lực này, cả đời đừng hòng mong lương cao

Không có một người đi làm nào mà không muốn mình được lương cao, không có một lãnh đạo nào không muốn thăng quan phát tài, không có một sinh viên nào không muốn thi được thành tích tốt. Nhưng, lý tưởng thì phong phú và tươi đẹp, trong khi thực tế lại vô cùng trần trụi!

Là một người mưu sinh trong xã hội, ai chẳng muốn thăng chức tăng lương, nhưng phải làm sao thì mới được thăng chức tăng lương? Rất nhiều người đều đã từng nghĩ đến vấn đề này, nhưng lại chẳng mấy ai hóa giải được nó.

Lưu Cường, một cử nhân bình thường, chỉ trong vòng 3 năm ngắn ngủi, từ một nhân viên nhỏ xin việc bằng chính năng lực, đã trở thành giám đốc công ty, tất cả là bởi lẽ anh nắm trong tay bí quyết thăng tiến mà không phải ai cũng ý thức được.

Ralph Waldo Emerson từng nói: “Phàm là chuyện gì, nếu muốn thành công, bắt buộc phải trả một cái giá cho nó.”

Nhưng, cũng có rất nhiều người luôn nỗ lực không ngừng nghỉ tiến lên phía trước, bỏ ra rất nhiều mồ hôi công sức, nhưng cuối cùng thứ thu hoạch được vẫn cứ chỉ là bằng 0. Vì sao vậy?

Bởi lẽ họ không có một mục tiêu cụ thể và thiết thực, không tìm được ngọn hải đăng dẫn dắt mình. Có thể có người sẽ đưa ra những ý kiến phản bác, nói rõ ràng tôi có mục tiêu đàng hoàng, nhưng vì sao vẫn cứ không thành công?

Thực ra không phải là mục tiêu của bạn là gì, dù nó có nhỏ bé như kiểu được tăng lương thì cũng cần phải có năng lực bổ trợ. Bởi lẽ xã hội chính là một hệ sinh thái mà ở đó kẻ mạnh ăn kẻ yếu, nếu đã không thể trở thành người đặt ra quy tắc trò chơi, vậy thì bạn phải học cách thích ứng với trào lưu.

Không sở hữu 3 phương diện năng lực này, cả đời cũng đừng hòng mong lương cao - Ảnh 1.

1. Không biết lên kế hoạch, nghèo cả đời

Lúc trước khi còn đi học, tôi từng chê cười cậu bạn đại học của mình, bởi lẽ khi ấy, phương châm của cậu ấy là “không biết lên kế hoạch, chỉ có nghèo cả đời”, giờ nghĩ lại thì thấy đúng là như vậy thật!

Harold D. Koontz, nhà tư vấn cho nhiều tổ chức kinh doanh lớn nhất của Mỹ từng nói: “Mặc dù kế hoạch không thể hoàn toàn dự báo được chính xác cho tương lai, nhưng nếu không lên kế hoạch, công việc của tổ chức thường sẽ rơi vào trạng thái mù mịt, hoặc là làm kiểu trông chờ vào vận may”. Đối với cá nhân cũng vậy.

Không có kế hoạch, cũng giống như một chiếc xe không có điều hướng, một con thuyền không có người lái, khi lạc đường, chúng ta chỉ có thể quay vòng hoặc di chuyển trong bóng tối.

Cứ thử quan sát những đồng nghiệp và người mà mình quen biết, nhìn xem người có mục tiêu phấn đấu và người không có mục tiêu phấn đấu khác biệt nhau nhiều ra sao rồi bạn sẽ tự ngộ ra được một vài điều gì đó.

Có kế hoạch nhất định sẽ thành công ư? Chưa chắc, nhưng không có kế hoạch cho mình, bạn nhất định sẽ không thành công.

Không sở hữu 3 phương diện năng lực này, cả đời cũng đừng hòng mong lương cao - Ảnh 2.

2. Kế hoạch không theo kịp thay đổi, rồi sẽ bị “ăn mòn”

Xã hội hiện đại đang là thời đại kinh tế thị trường, và nhu cầu quyết định hướng đi. Điều này cũng đúng cho sự phát triển cá nhân. Nếu bạn không có khả năng quan sát nhanh nhạy mà chỉ biết làm theo lối cũ, giống như thiên lôi chỉ đâu đánh đấy, không biết linh hoạt, nhạy bén, vậy thì bạn chỉ có thể bị ăn đòn mà thôi!

Liu Guancheng là một trong những người dẫn đầu trào lưu mở rộng kinh doanh ra bên ngoài trong thời kì Trung Quốc cải cách mở cửa. Khi ấy, nắm bắt thời cơ cải cách, mở cửa để làm ăn, Liu Guancheng đã thành công vang dội, trở thành hình mẫu lý tưởng cho nhiều thương nhân. Nhưng với sự nổi lên của kinh doanh trực tuyến trong những năm gần đây, Liu Guancheng không những không biết cách thích nghi mà còn đầu tư mạnh vào các cửa hàng ngoại tuyến, kết quả là vừa lỗ vốn vừa mất vợ.

Vì vậy, bất kể là bạn đang khởi nghiệp, làm lao động tay chân hay dân công sở, bạn phải có tư duy thay đổi, căn cứ vào “cầu” mà tìm ra hướng đi và cơ hội cho mình, có thuận thời tiến lên thì mới có được thành công vang dội.

Không sở hữu 3 phương diện năng lực này, cả đời cũng đừng hòng mong lương cao - Ảnh 3.

3. Làm tốt ở hiện tại, bạn chính là vua

“Og” Mandino II trong cuốn “Người bán hàng vĩ đại nhất thế giới” đã nói như này: “Tôi không còn tự mãn về kết quả của ngày hôm qua, cũng không còn khoe khoang về những kết quả nhỏ nhặt nữa. Tôi có thể làm tốt hơn những gì tôi đã làm.”

Câu nói này nói với chúng ta một điều rằng, hãy nắm chắc hiện tại, sống cho hiện tại. Bởi lẽ chỉ khi sống cho hiện tại, bạn mới có thể tạo ra giá trị. Thời gian là vàng, một khi trôi qua, nó sẽ không bao giờ quay trở lại nữa, nắm bắt cho chắc cái hiện tại, bạn mới nắm chắc được mấu chốt của thành công.

Đừng quá chấp niệm với những vinh quang hay thất bại của quá khứ, cũng đừng quá mơ mộng về tương lai, đặt ra cho mình một mục tiêu phấn đấu rồi ở hiện tại, hết mình với nó là đủ.

Bất kể bạn ở đâu, làm ngành nghề nào, chỉ cần bạn muốn lương cao, vậy thì bạn bắt buộc phải biết lên kế hoạch, nhanh nhẹn linh hoạt với thời thế, nắm bắt cho tốt hiện tại, có như vậy thì thành công có lớn tới đâu, với bạn cũng sẽ chỉ nhỏ và đơn giản như con kiến mà thôi.

Thiên Vy

Đăng bởi Để lại phản hồi

Trước 30 tuổi, tại sao đầu tư cho bản thân mới là đầu tư quan trọng nhất?

Chúng ta đã từng được chứng kiến rất nhiều tấm gương trẻ tuổi nhưng thành công, họ hiện tại là những doanh nhân thành đạt và cũng là tấm gương cho nhiều người trẻ thế hệ mới.

Kinh doanh, đầu tư lập nghiệp là một điều rất lôi cuốn, vì nó có thể sinh lời, có thể mau giàu, có thể cho chúng ta địa vị cao.

Nhưng thực tế, trước 30 tuổi, thứ quan trọng nhất để bạn đầu tư, vẫn nên là chính mình.

1. Trước 30 tuổi, bạn muốn đầu tư nhưng liệu bạn có đủ vốn hay chưa?

Gần đây, trên Facebook, tôi đọc được một mẩu tin thế này: “Tôi năm nay 23 tuổi, tiền tiết kiệm được 50 triệu đồng trong tài khoản, còn bạn?”

Mẩu tin này thu hút rất nhiều bạn bè cộng đồng mạng comment, nhưng đa số đều trả lời là đang nợ, chưa có tiền hoặc sống nhờ bố mẹ.

Thường khi mới ra trường, khi trước 30 tuổi, chúng ta dù có chi tiêu hợp lý thì đủ thứ tiền: nhà trọ, ăn uống, vật dụng sống… cũng sẽ ảnh hưởng và số tiền tiết kiệm của chúng ta còn lại rất ít.

Có nhiều người liều mình mượn ngân hàng một khoản lớn để đầu tư, mang tâm lí “được ăn cả, ngã về không.” Nhưng bạn nghĩ thử xem, làm vậy chẳng khác nào dấn thân vào một vụ cá cược.

Nếu bạn muốn mượn tiền đầu tư, tôi không phản đối, nhưng ít nhất trong tài khoản bạn phải có sẵn trước một số tiền tiết kiệm đã.

Trước 30 tuổi, tại sao đầu tư cho bản thân mới là đầu tư quan trọng nhất? - Ảnh 1.

2. Trước 30 tuổi, đầu tư cho bản thân từ tri thức đến ngoại hình

Ai cũng nói, thời đại này là thời đại xem trọng ngoại hình. Người ta nhìn bạn “thuận mắt”, mới xét đến tính cách, con người của bạn.

Và ngược lại, trong một xã hội công nghệ phát triển, có nhiều giới trẻ tài giỏi như vậy cạnh tranh, nếu cứ mãi thụ động đứng một chỗ không chịu học hỏi thêm, bạn rất dễ bị đào thải trong xã hội này.

Có nhiều bạn trẻ hiện nay, vào làm được vài tháng, sau đó lại cảm thấy chán ngán cuộc sống công sở ngày 8 tiếng nhàm chán. Nhìn thấy những doanh nhân trẻ lập nghiệp thành công trên báo, họ cũng muốn thử sức. Quan điểm của họ là: “Tuổi trẻ tôi có thể làm được”.

Rất tốt, nhưng trước khi muốn nghỉ việc, bạn thử hỏi lại mình những câu hỏi này đi nhé: “Bạn tích lũy được kinh nghiệm làm việc nào chưa? Bạn hiểu cấu trúc hoạt động công ty bạn là gì không? Lĩnh vực bạn muốn kinh doanh có thể nhanh phát triển ra thị trường không? Trên thị trường có nhiều đối thủ cạnh tranh không? Bạn có bao nhiêu tiền vốn rồi?…”

Nhà đầu tư huyền thoại Warren Buffett từng nói: Khoản đầu tư tốt nhất mà bạn có thể thực hiện là đầu tư cho bản thân. Đây là khoản đầu tư không bị tính thuế và ngay cả lạm phát cũng không thể làm suy giảm giá trị của nó.

Bạn đầu tư kinh doanh, đối thủ cạnh tranh có thể ảnh hưởng đến công ty bạn. Nhưng nếu bạn đầu tư cho bản thân trước, không ai có thể lấy đi năng lực của bạn.

Trước 30 tuổi, tại sao đầu tư cho bản thân mới là đầu tư quan trọng nhất? - Ảnh 2.

3. Trước 30 tuổi, ở trọ cũng được, không cần vội đầu tư mua nhà

Nhiều người trẻ muốn được tự do và không lệ thuộc ai bằng cách mua một ngôi nhà riêng thuộc về mình.

Đây là điều tốt, nhưng nó không phải con đường của tất cả mọi người.

Tôi có một người bạn, sinh ra và lớn lên ở nông thôn. Sau này, cô ấy lên thành phố học tập và làm việc. Cô ấy cho rằng thuê phòng ở thành phố đắt như vậy, thay vì tốn tiền mỗi tháng vào tiền thuê nhà, điện nước, cô ấy chẳng thà vay ngân hàng mua một căn hộ cho xong. Dù sao mục tiêu của cô ấy cũng là định cư ở thành phố luôn.

Bạn nghĩ sao về suy nghĩ này?

Tôi nghĩ cô ấy đáng lẽ không cần gấp gáp như vậy. Cô ấy còn trẻ, lại mới làm việc chỉ được 1 năm, thay vì vội vàng quyết định mượn tiền mua nhà, chi bằng toàn tâm đầu tư cho năng lực bản thân thì hơn.

Một tháng cô ấy thuê phòng hết 3 triệu, nhưng nếu mua căn hộ, cô ấy phải mang trên mình món nợ hơn 1 tỷ. Như vậy gánh nặng và áp lực cuộc sống càng khiến cô ấy mệt mỏi hơn.

Tôi biết, giá nhà đất mỗi năm đều sẽ tăng, mua sớm chắc chắn sẽ rẻ hơn nhiều. Nhưng nếu bạn quyết định dùng tiền vay từ ngân hàng mua nhà thì phải cẩn thận từng li từng tý. Bởi vì khoản nợ bạn phải trả là không nhỏ.

Trước 30 tuổi, tại sao đầu tư cho bản thân mới là đầu tư quan trọng nhất? - Ảnh 3.

Trước 30 tuổi, đây là giai đoạn vàng để đầu tư phát triển sự nghiệp cho đa số mọi người.

Bạn khởi nghiệp khi còn trẻ là tốt, nhưng nếu chưa có gì trong tay, bạn nên suy nghĩ thật kỹ.

Khi bạn 30 tuổi, bạn đã tích lũy được một khoản tiền nhất định, có tiền, có sự nghiệp, công việc ổn định. Lúc này đúng là khoảng thời gian thích hợp nhất để đầu tư kiếm tiền.

Hầu hết những người trẻ tuổi, trước 30 tuổi, không có nhiều tiền trong tay, mà có nhiều thời gian và sức lực. Do đó, nên tận dụng thời gian và tuổi trẻ của mình để đầu tư cho bản thân trước, có như vậy sau này bạn mới thu được lợi nhuận dài hạn cao hơn.

Trước 30 tuổi, đừng bận tâm khi bạn bè cùng lớp, đồng nghiệp cùng nơi làm việc có nhà, có xe, có nhiều tiền tiết kiệm hơn bạn. Điều bạn cần làm chính là làm tốt chính mình, đầu tư cho chính mình, trang bị kiến thức, kinh nghiệm cho bản thân. Để 5 năm sau, 10 năm sau, bạn có thể dùng chúng làm tiền vốn chạy tiếp cuộc đua tuổi trung niên.